
(Bản nguyên thủy)
Khách ơi xin cạn chén đầy vơi
Uống nỗi bi thương của cuộc đời
Trăng sáng cho lòng em lắng đọng
Rượu ngon để sắc khách vui tươi
Đêm nay sao tiếng đàn tha thiết
Mộng cũ thành mơ ảo mất rồi
Uống nữa đi người, say thật nhé
Rồi mai về chốn ấy mù khơi.
(Bản sau khi gò câu, ép chữ để tránh mọi "lỗi bệnh" nhưng vô cùng gượng ép)
Xin mình hãy cạn chén đầy vơi
Bớt nỗi bi thương của cuộc đời
Nguyệt tỏ cho lòng em lắng đọng
Bia nồng để sắc khách thêm chơi
Đêm trăng ngỡ tiếng đàn không cảm
Mộng ảo thành hư cấu hết thời
Uống nữa đi người, say thật nhé
Mai này ghé chốn ấy mù khơi.
Bớt nỗi bi thương của cuộc đời
Nguyệt tỏ cho lòng em lắng đọng
Bia nồng để sắc khách thêm chơi
Đêm trăng ngỡ tiếng đàn không cảm
Mộng ảo thành hư cấu hết thời
Uống nữa đi người, say thật nhé
Mai này ghé chốn ấy mù khơi.
(Lại ép chữ để thành Ngũ độ thanh, càng ngượng ngập thêm, chẳng hay gì)
Xin mình hãy cạn chén đầy vơi
Bớt nỗi sầu thương của cuộc đời
Nguyệt tỏ cho lòng em lắng vãi
Bia nồng để tục khách thèm chơi
Mờ trăng ngỡ tiếng đàn thông cảm
Viễn ảnh thành hư cấu tuyệt vời
Uống nữa đi người, say thật nhỉ
Mai này bạt chốn cũ mù khơi.
Bớt nỗi sầu thương của cuộc đời
Nguyệt tỏ cho lòng em lắng vãi
Bia nồng để tục khách thèm chơi
Mờ trăng ngỡ tiếng đàn thông cảm
Viễn ảnh thành hư cấu tuyệt vời
Uống nữa đi người, say thật nhỉ
Mai này bạt chốn cũ mù khơi.